Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.Bạn cứ ăn và thấy nuốt được.Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ.Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.
